KẾT QUẢ CUỘC THI ẢNH "NHỮNG NẺO ĐƯỜNG ƯƠM MẦM TRI THỨC"

Cập nhật lần cuối lúc 19h:42, ngày 25/2/2018, có 369 lượt xem.

Sau hơn một tháng diễn ra cuộc thi, Minh Long book rất cảm ơn các bạn độc giả đã nhiệt tình tham gia cuộc thi ảnh. Dựa trên các tiêu chí của cuộc thi bao gồm: ảnh đẹp (bố cục, cách sắp xếp, khả năng sáng tạo...), bài viết cảm nhận hay, ad xin công bố kết quả cuộc thi như sau: 

🔸 1 giải nhất: 2 triệu + 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải.

"Cuộc đời như trà , chỉ khi có đủ thời gian, đủ nhiệt độ thì mui hương thự khắc lan tỏa .Đời người cũng cần từ từ lắng đọng, khi đủ sức gió , thời cơ chín muồi , chắc chắn cuộc đời sẽ nở hoa". 
Những dòng chữ ấy lại hiện hữu trong đầu nơi góc quán nhỏ Fasfood lotus của con đường 90 Dịch Vọng Hậu - một ngày có mưa.
Ảnh của bạn Nguyễn Thị Nguyệt


🔸 2 giải nhì: mỗi giải 1 triệu + 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải.

Ai thích đọc truyện về đề tài phiêu lưu, về những tên cướp biển, về những hòn đảo bí ẩn thì chắc chắn không thể bỏ qua tác phẩm ĐẢO GIẤU VÀNG của nhà văn Robert Louis Stevenson. Hình ảnh cậu bé dũng cảm Jim Hawkin cùng thủy thủ đoàn của cậu vượt qua biết bao thử thách để tìm được kho báu chắc hẳn sẽ khiến bản năng phiêu lưu trong mỗi độc giả trỗi dậy và ao ước thực hiện một chuyến hành trình khám phá của riêng mình.
Mình đã đi khoảng 30km ra tới biển để chụp được bức ảnh này. Trong lúc chụp thì có một cô bé bán hàng rong thấy mình chụp ảnh quyển sách nên đã đứng lại xem vì tò mò và hỏi mình chụp để làm gì, mình đã đọc xong chưa, giá quyển sách là bao nhiêu vậy... Mình ngạc nhiên khi thấy cô bé có vẻ quan tâm nên đã hỏi thăm lại thì biết cô bé mới học lớp 6, phụ gia đình bán dạo ở bãi biển và rất muốn có sách để đọc nhưng nhà không có điều kiện. Sau khi chụp, mình đã tặng lại quyển sách cho cô bé. Tuy cuốn sách thì mới mua và mình còn muốn đọc thêm vài lần nữa nhưng hôm đó trong lòng mình thấy rất vui. Hy vọng quyển sách này sẽ là một món quà giá trị đối với cô bé giống như kho báu vàng mang lại cho Jim Hawkin vậy. 
Địa điểm chụp ảnh: Hòn Bà, tp.Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu của bạn Phan Đặng Hữu Đức.

 

" Bạn có tin vào thế giới cổ tích tốt đẹp? Thế giới mà cái thiện luôn chiến thắng cái ác, thế giới đó luôn hướng con người đến cái đẹp, cái nhân đạo; nơi có những nàng tiên, có những ông bụt hiền từ mang đến những điều kỳ diệu, mang lại công bằng cho thế giới. Có người bảo rằng điều đó thật ngây thơ, thật hoang đường, thật ảo tưởng... Nhưng mình tin. Tin xung quanh ta luôn có những người tốt, luôn có những điều kỳ diệu, những phép màu; hạnh phúc chắc chắn sẽ mỉm cười với người có trái tim nhân hậu, ấm áp, tấm lòng bao dung, một lòng yêu đời và ý chí vượt khó khăn "Cuối cùng mọi chuyện sẽ ổn, nếu chưa ổn chưa phải cuối cùng "

Chụp tại Thái Thụy của bạn Thanh An.


🔸 3 giải 3: mỗi giải 500k + 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải.

Một tiếng đau thương về quyền sống, quyền tự do của những người da đen nô lệ. Một khúc ngợi ca những nhân phẩm cao thượng và dũng cảm như bác Tom luôn yêu thương vô hạn những người cùng khổ, Êlida - người mẹ hi sinh tất cả vì con, Goócgiơ cương nghị và dám đấu tranh cho bình đẳng. Và băn khoăn lắm, một câu hỏi day dứt được đặt ra: Bao giờ, ở tận sâu những hang cùng ngõ hẹp, không còn bóng tối của phân biệt đối xử, không còn những phận người da đen bị đem đi bán lại như một món hàng và bỏ xác nơi đã chôn vùi bao cuộc đời lầm than? 
"Mỗi lần các bạn đi qua Túp lều bác Tom, các bạn nên nhớ đến tự do của các bạn. Túp lều ấy phải như một cái đài kỉ niệm, nhắc nhở và thúc giục các bạn theo gương bác, trung thực như bác."
Chọn background này để chụp, không hẳn chỉ đơn giản vì đẹp, vì ánh sáng tốt. Trong suy nghĩ tôi, cuộc đời của những người da đen nô lệ cũng như những chiếc lá khô, rụng xuống chỉ bởi một cơn gió, vỡ nát chỉ bởi một cái giẫm chân. Nhưng cũng như tấm lòng cao đẹp của họ, những chiếc lá khô luôn có sức hút đặc biệt, chỉ với ai yêu và chịu tìm hiểu, chịu khám phá. 
Cảm ơn Minh Long book vì một quyển sách đẹp và ý nghĩ như vậy.
Ảnh chụp tại Quảng trường thành phố Vĩnh Yên của bạn Nguyễn Hải Băng

 


“Sau này con thành người lớn, con sẽ đi vòng quanh thế giới, sẽ thấy những đô thị mênh mông và những lâu đài tráng lệ, nhưng con sẽ nhớ mãi mãi cái ngôi nhà quét vôi trắng tầm thường ấy với những cửa chớp đóng kín, khu vườn rợp bóng cây, là nơi đã nảy đóa hoa đầu tiên của trí tuệ con; con sẽ nhìn thấy ngôi trường ấy cho mãi đến ngày cuối cùng của đời con, cũng như mẹ đây, mẹ sẽ nhớ mãi ngôi nhà mà ở đấy nghe tiếng nói đầu tiên của con vậy.”
Những dòng chữ khép lại trang thư cuối cùng của mẹ Enricô khiến chúng ta xúc động. Xúc động về cách người mẹ dạy con. Xúc động về giá trị của một ngôi trường. Nơi Enricô đã có cả một gia đình thứ hai mà cha mẹ là thầy Pecbônic tâm lý và đầy yêu thương, cô giáo lớp một trên nhân hậu và nhiệt huyết; có những người bạn như Garônê hào hiệp, Đêrôtxi thông minh, Côretti giàu nghị lực,… Đó là ngôi trường đã ươm mầm những non nớt, trong trắng để cậu bé Enricô ngày càng hoàn thiện về cả năng lực và nhân cách, tâm hồn. Ngôi trường ấy là một nền giáo dục đáng mơ ước! 
Mình quyết định chọn ngôi trường đang học là địa điểm chụp ảnh cuốn sách, vì tin chắc rằng, đây cũng là ngôi nhà thứ hai tuyệt vời nhất của mình.

 

 

Tôi là một đứa thất bại. Một cô sinh viên sống không lí tưởng, học không mục đích. Nhưng đó là tôi của ngày hôm qua.
Còn hiện tại ư? Tôi biết mình cần làm gì, tôi biết sở thích và ước muốn của mình là chi và phấn đấu vì nó.
Tôi của hiện tại vẫn chỉ là một hạt cát vô danh. Nhưng chẳng phải Marcus Aurelius đã bảo sao, không có viên ngọc trai nào tự dưng mà có, chính bản thân nó cũng trải qua sự mài dũa khắc nghiệt và nỗ lực không ngừng. Vậy hà cớ chi một người trẻ như tôi lại gục ngã trước khó khăn và yếu đuối trước chặng đường phía trước?
Khi tôi cầm trong tay cuốn sách này, tôi có cho mình động lực. Khi tôi đọc cuốn sách này tôi đang thực sự nghiêm túc nỗ lực với ước mơ của chính mình.
Từng câu văn, dòng chữ của ngài trong cuốn sách này đều toát lên phẩm cách cao thượng, dũng cảm, nhân hậu, khiêm tốn của một bậc vĩ nhân mà suốt đời tôi phải noi theo học tập. 
Cảm ơn ngài Marcus! Cảm ơn những triết lí sống tích cực của ông đã tiếp thêm cho tôi vạn ngàn sức mạnh, để tôi sống tốt, sống đẹp, sống cuộc đời mà tôi làm chủ! 
Làm chủ tuổi trẻ! Làm chủ thanh xuân!

Ảnh được chụp tại nhà riêng - Tỉnh Quảng Bình
Họ và tên: Nguyễn Thị Thanh Hậu

 

🔸 5 giải khuyến khích: mỗi giải 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải.



Có một xứ sở mà bạn chẳng thể nào dừng chân ở đó mãi được, đó là xứ sở tuổi thơ. Nhưng may thay, bạn và tôi – những người trưởng thành vẫn cóthể  ìm về chốn đó, ngược đường trở về tuổi thơ bằng những câu chuyện cổ tích diệu kì trong cuốn sách này. “Truyện cổ Andersen” không chỉ phù hợpvới các bé thiếu nhi mà nó còn lưu giữ những hồi ức trân quý về một thế giới thần tiên của những người trưởng thành – những người đã từng là trẻ  con. Đây là tuyển tập đầy đủ nhất những truyện cổ tích của tác giả Andersen mà tôi đã từng được đọc. Các câu chuyện trong cuốn sách được sắp xếp
theo thứ tự bảng chữ cái nên rất dễ dàng trong việc tìm kiếm. Sách bìa cứng rất đẹp. Lời dịch hay, mượt, sát với bản gốc. Cuốn sách là tập hợp của rất nhiều câu chuyện nhỏ nên các bé có thể đọc tùy thích không theo thứ tự từ đầu đến cuối. Ẩn chứa trong mỗi câu chuyện là những bài học quý báu về lòng thương người, tình bạn, tình cảm gia đình,… Cuốn sách đã thay cho những lời thuyết giảng khô khan, dạy cho trẻ những bài học đầu đời. Một điều thú vị chính là mở đầu cuốn sách, ban biên tập đã đưa vào đó những lời kể của Pauxtopxky về tác giả Andersen. Qua đó, độc giả có thêm những
hiểu biết nhất định về người kể chuyện cổ tích, người góp phần vẽ nên thế giới của những bà tiên, những nàng công chúa xinh đẹp. Mỗi lần lật giở từng trang sách, tôi có cảm giác như đang chạm tay vào những kỉ niệm xưa cũ thuở thơ ấu, như đang bắt đầu chèo lái con thuyền để trở về xứ sở của tuổi thơ. 
 

 

Mình biết mình chỉ là một hạt cát bé nhỏ, đôi khi mình cảm thấy như vô hình, cảm thấy thật vô dụng nhưng chẳng phải vua Marcus Aurelius đã dặn hay sao " Đừng bao giờ tự coi thường bản thân, cho dù bạn chỉ là một người bé nhỏ, bình thường đi nữa, bạn vẫn có khả năng làm thay đổi thế giới.' Và " Bất cứ ai muốn trở thành ngọc trai cũng đều phải trải qua rất nhiều nỗ lực, thậm chí đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt và máu nữa " Đúng, phải nỗ lực hết mình, quyết tâm theo đuổi đam mê, đến cuối cùng mình cũng có thể trưởng thành, có thể lấp lánh!!! Quyển sách không chỉ đem đến nhiều lời khuyên triết lý mà còn tiếp thêm động lực cho mình mạnh mẽ hơn trên con đường đã chọn. 

 

 

Viết cho tôi, cho cả những người đã, đang và sẽ đi qua khủng hoảng tuổi 20 dù có khác nhau đôi chút!

Tuổi 20, cái tuổi chênh vênh giữa ranh giới của sự trưởng thành và khát khao mong trở về vòng tay cha mẹ. Cái tuổi mà nếu không cẩn thận chúng ta sẽ trượt ngã giữa cuộc đời đầy khắc nghiệt bon chen.
Tuổi 20, khi mà gia đình không còn là nơi duy nhất để tìm về sau những gió giông bão tố. Nơi quay lại chỉ duy nhất chỉ là căn phòng trọ nhỏ, ủ dột lạnh tanh, chẳng một bóng lưng để tựa đầu.
Rồi những khó khăn cứ lần lượt tìm đến. Khi những bài tập dồn đống cứ chạy đến ngập đầu, khi mà niềm tin được đặt trọn vẹn trong tay của một kẻ bội bạc mang chân thành ra đùa giỡn, khi mà bản thân bàng hoàng ngộ ra vật chất bạc tiền ở xã hội này được xem trọng bậc nhất - còn thành thực thì bị coi khinh...
Nếu lúc bước ra khỏi cánh cửa mái nhà yên bình tôi tự hào mang trong mình trái tim nhiệt huyết nguyên vẹn thì tuổi 20 khao khát quật ngã tôi để trái tim ấy phải hứng chịu xước vỡ đủ đầy, mà không cách chi khâu lại dấu vết những lằn ranh...
Có những giây phút tôi đã buông tay chấp nhận, cảm nhận mọi nỗi đau và khó khăn len vào từng mảng da thớ thịt, len vào và mang đi hết ước mơ hy vọng cuối cùng... Điều tồi tệ lúc này không phải là những khó khăn chồng chất kia mà là từ chính bản thân tôi, khi tôi đã từ bỏ bản thân mình.

Nhưng rồi một ngày tôi tìm thấy “cậu ấy”, cậu ấy không phải là “một ai đó”, mà là cuốn sách tôi luôn mang bên mình: PHỤ NỮ TUỔI 20, THAY ĐỔI ĐỂ THÀNH CÔNG. Tội đã đọc và ngẫm rất nhiều... Tôi xem "cậu" như người bạn thật sự, "cậu" cho tôi lời khuyên, cho tôi kinh nghiệm... "Cậu" dạy tôi hiểu rằng: Phán đoán của chúng ta sẽ quyết định lựa chọn có đúng hướng không? Sách lược của chúng ta ảnh hưởng đến việc có thực hiện được ước mơ hay không? Cho dù tuổi trẻ có thể phạm lỗi, có thể làm lại, nhưng chẳng lẽ không có lúc chúng ta cảm thấy hối tiếc vì những lựa chọn sai lầm ấy ư? Tiến về phía trước là con đường tất yếu để trưởng thành. Dựa vào bản thân để tạo dựng hạnh phúc cho mình là vững chắc nhất. Nếu chúng ta biết tích cực học hỏi những bài học cuộc sống từ người đi trước thì không khó để tự tin hơn, khôn ngoan hơn giữa cuộc đời này...
Rồi tôi nhận ra mình đã quá ngược đãi với bản thân, tôi thấy mình là kẻ cần được yêu thương hơn cả sau những năm tháng ấy... Chỉ cần tin mình vượt qua được giai đoạn khoảng hoảng này thì bao khó khăn phía trước không còn là vấn đề. Tuổi thanh xuân là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban tặng tôi, không thể sống ngập ngụa trong nỗi buồn, buồn rầu trong nước mắt.. Ngoài kia bao người còn khó khăn hơn tôi rất nhiều, họ vẫn ổn đấy, có sao đâu! Cái gì rồi cũng sẽ qua, chỉ cần tin vào bản thân thì đời không bao giờ từ bỏ bạn. Tôi nhủ lòng: rồi sẽ ổn thôi mà!

Nếu bạn 20 tuổi, hãy đọc cuốn sách này ngay! Nếu bạn sắp 20... Hãy đọc trước khi quá muộn!
Ảnh của bạn Nguyễn Thanh Hằng.

 

 

 

Quyển sách "Khéo ăn khéo nói sẽ có được thiên hạ" đã giúp mình nuôi dưỡng và nâng cấp kỹ năng giao tiếp rất nhiều. Bằng ngôn từ gần gũi, giản dị, lối viết đi từ khái quát đến cơ bản, sách đã tiếp cận những vấn đề bình dị trong công việc và cuộc sống hàng ngày. Cùng những ví dụ về cách cư xử đã giúp mình hình dung, áp dụng và nâng cao kỹ năng giao tiếp tốt hơn. Bên cạnh đó quyển sách " Hài hước mộtchút thế giới sẽ khác đi" với nội dung phong phú và sâu sắc, các chương sách được sắp xếp theo chủ đề rõ ràng, trình bày dễ hiểu, đã giúp mình hiểu hơn về tầm quan trọng của hài hước và hài hước đúng cách hơn. Bằng những mẩu chuyện thú vị sách đã giúp mình trở nên "mặn hơn muối pha loãng" từ đó hòa giải được các mâu thuẫn và tranh cãi khoong đáng có. Nếu bạn muốn mình bớt nhạt và được mọi người yêu quý hơn thì quyển sách này chắc chắn là một lựa chọn tuyệt vời đấy.
Cảm ơn Minh Long Book đã xuất bản những quyển sách ý nghĩa giúp mình trở thành cô nàng biết cách ăn nói và mặn mà hơn trong mắt mọi người. Và để chúc mừng sinh nhật cậu cũng như cảm ơn sự đồng hành của cậu trong việc nâng cao kỹ năng giao tiếp, mình đã đặc biệt làm bookmark dành riêng tặng cậu và chụp ảnh khoe cậu với mọi người ^^. Chúc cậu ngày càng có thêm nhiều độc giả yêu quý!"

 

 

Cầm quyển sách lên đọc, đọc và ngẫm nghĩ, nghĩ về đời mình, dừng lại một nhịp trong dòng đời cuồn cuộn để nhìn lại cuộc đời, nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều cơ hội và có khi đã đánh mất nhiều thứ quý giá. Tuổi 20 năng động, xanh rờn tràn trề nhựa sống, mình đã quá phung phí ? quá tùy hứng? Và mình đã tình cờ gặp cuốn sách, mình đã nhân ra rằng điều mình cần là" thêm một chút lí trí, bớt một chút tùy hứng", nhận ra gia đình quan trọng thế nào, những người bạn thân quan trọng ra sao. Đến cuối cùng thì nhà là nơi ấm cúng và bình yên nhất, không có bộn bề công việc, không có mưu tính nhỏ nhen, không có bon chen ... chỉ có tình yêu thương ấm áp. Tết đến rồi, về nhà thôi !!!

Nhân dip sinh nhật Minh Long Book lân thứ 10, mình chúc Mnh Long Book năm mới tuổi mới thêm sung túc, làm ăn phát đạt và đặc biệt xuất bản thêm nhiều sách hay và bổ ích như cuốn tuổi 20 sức hút tư kỹ năng giao tiếp nữa nhé. Minh sẽ luôn ủng hộ nhà sách,chúc Minh Long Book thành công và được nhiều độc giả yêu mến 



🔸 1 giải được yêu thích nhất (bức ảnh có nhiều lượt like, share và cmt nhất): 500k + 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải



Đã bao giờ bạn tự đặt ra câu hỏi “Mình làm việc vì ai, làm việc vì điều gì?” Mỗi người sẽ có một suy nghĩ khác nhau. Nếu không xác định đúng mục tiêu, bạn sẽ lúng túng và bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển. "Có khi nào bạn cảm thấy công việc của mình đang làm thật nhàm chán, bạn đã làm việc thật chăm chỉ mà mãi vẫn không được tăng lương hay thăng chức, công ty không ra gì, ông chủ thật không biết nhìn người,… Từ thứ hai đến thứ sáu bạn có hay không tâm trạng không giây phút nào là không mong muốn nhanh tới cuối tuần, bởi vì công việc khiến bạn cảm thấy đã quá mệt mỏi, chỉ có đến cuối tuần được nghỉ ngơi bạn mới cảm thấy thư thái vui vẻ?” Mình xin giới thiệu đến các bạn đồng cảnh ngộ một cuốn sách của Minh Long Book mà mình cảm thấy cực kỳ hữu ích. Cuốn sách ”Bạn làm việc vì ai?” sẽ là món quà dành tặng cho những ai còn đang loay hoay trên con đường dẫn tới thành công trong sự nghiệp. Một cuốn sách giúp bạn định vị bản thân, xác định những gì mình đã và đang có, để vạch ra con đường hướng tới những gì mình sẽ có.

Ảnh của bạn: Hoàng Hà Cẩm 
Ảnh chụp tại Hà Nội

 

🔸 1 giải bài cảm nhận (review) hay nhất: 1 triệu + 1 voucher trị giá 500k + 1 túi vải.

 

Đến giờ phút này, nếu có ai hỏi tôi : “Bạn nghĩ mình nên đọc cuốn sách nào”? thì tôi sẽ chẳng mảy may do dự mà trả lời : “Bông hồng vàng và bình minh mưa!”
Nhan đề “Bông hồng vàng và bình minh mưa” gợi lại cho người đọc cảm giác tinh khiết, trong trẻo một cách thật khó nói, hứa hẹn mang lại những trải nghiệm đặc biệt. Cuốn truyện được chia làm hai phần chính : phần ‘Bông hồng vàng’ gồm những mẩu truyện tản mạn mà tác giả chia sẻ về bản thân mình, về thế giới quan của mình, về nghề văn, cách viết văn, và một số nhà văn khác mà Paustovsky cho là có những cống hiến vĩ đại đối với nền văn học Nga. Phần thứ hai “Bình minh mưa” gồm những truyện ngắn do ông viết.
Phải nói, chưa từng có cuốn sách nào để lại cho tôi ấn tượng mạnh mẽ như “Bông hồng vàng và bình minh mưa”. Nhiều câu, nhiều đoạn văn tôi cảm thấy tác giả như viết ra chờ đến ngày tôi đọc được vậy. Và có quá nhiều thứ để bàn luận về nó, tôi sợ tôi đọc chưa sâu, viết chưa đủ, nghĩ chưa tới… Nhưng tôi vẫn sẽ viết ra những cảm nghĩ của tôi về nó, để giới thiệu cho mọi người cuốn sách tuyệt hay này.
“Mỗi phút, mỗi lời tình cờ được nói ra và mỗi cái nhìn tình cờ ta bắt gặp, mỗi ý nghĩ sâu sắc hoặc vui đùa, mỗi rung động thầm lặng của con tim, cũng như cả đến một bông xốp của hoa dương đang bay hay lửa sao trong một vùng nước đêm – tất cả những cái đó đều là những hạt rất nhỏ của bụi vàng.
Chúng ta, những nhà văn, chúng ta bòn đãi chúng trong hàng chục năm, hàng triệu những hạt cát đó, lặng lẽ thu góp lại cho mình, biến chúng thành một hợp kim và rồi từ hợp kim đó ta đánh ‘bông hồng vàng’ của ta – truyện, tiểu thuyết hay là thơ.”
Và những ‘bông hồng vàng’ quý giá ấy là để cho con người được hạnh phúc hơn, “để cho cái đẹp của Trái Đất, cho lời kêu gọi đấu tranh vì hạnh phúc, vì niềm vui và tự do, cho cái cao rộng của tâm hồn người và sức mạnh của trí tuệ chiến thắng bóng tối và cho chúng rực rỡ như một mặt trời không bao giờ tắt.”
Nghệ thuật vị nhân sinh, tôi nghĩ Paustovsky là một nhà văn hết sức vĩ đại, bởi lẽ, ông đã đem tất cả tình yêu thương với những gì cao quý, trong ngần nhất của tâm hồn mình để viết thành những ánh văn bất hủ.
Những truyện ngắn Paustovsky đã viết : Cây tường vi, Tuyết, Bình minh mưa, Lẵng quả thông, Hạt cát,…đều không hề có những tư tưởng “kinh bang tế thế”, không hề có những câu văn lắt léo cao xa, mà hoàn toàn ngược lại. Chúng cứ chảy tràn ra trang giấy đầy tự nhiên và mộc mạc, óng ánh chất thơ. Bởi vậy, đọc truyện của ông không thể đọc qua, đọc lướt mà phải thả lỏng bản thân mình, cho phép bản thân tự cuốn vào mạch truyện, để trái tim rung lên cùng một nhịp với nhân vật, và Paustovsky ấy, ông sẽ nắm tay ta đầy trìu mến và dắt ta đi tham quan thế giới đẹp tươi này.
Hãy nói về chiến tranh trong “Bông hồng vàng và bình minh mưa” đã. Chiến tranh không được Paustovsky khắc họa bằng bom đạn, giết chóc, máu hay nước mắt, mà là những phút giây, những khoảng khắc con tim rung động, những tấm tình cảm rất chân thực, rất đời thường, khi những người lính, những người hậu phương ngơi tay chiến đấu, làm việc và thả hồn mình theo những tiếng gọi của trái tim.
Trong văn học Việt Nam, văn học kháng chiến chiếm một khoảng lớn. Bảo Ninh viết “Nỗi buồn chiến tranh” cho ta thấy hiện thực hết sức khốc liệt của nó. Phạm Tiến Duật, Quang Dũng nhìn kháng chiến bằng con mắt lạc quan, phơi phới : “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Và ta bắt gặp Chính Hữu với nỗi nhớ ‘cây đa giếng nước’ và tình đồng đội trong “Đồng chí”. Thế tình đồng chí trong văn Paustovsky thì sao?
Trong “Âm nhạc Vécđi”, Xônxeva sau khi được vị tư lệnh hạm đội già và các chiến sĩ trẻ tuổi trẻ tuổi sạm nắng cảm thông và giúp đỡ chẳng đã cảm thấy “mi mắt nặng trĩu những giọt lệ” hay sao, nhưng đây là những giọt lệ của tình bạn, của lòng biết ơn. Đến “Trái tim nhút nhát” - mẩu truyện ngắn mà trong đó tình yêu nước của nhân vật được khắc họa sâu sắc, thống thiết và hòa quyện trong đó là tình cảm gia đình, tình nghĩa xóm làng. Vania – đồng chí phi công đã lái máy bay chiến đầu với quân Đức, trong một trận chiến cam go ngay tại quê hương mình, bom rơi đạn nổ đã giết chết vài người, làm thiệt hại nhiều tài sản. Anh đã chiến đấu vì chính nghĩa, nhưng người bà nuôi anh thì không hiểu, lại cho rằng anh đã có những hành động không tốt. Và mặc dầu có sợ sệt, có lo lắng, có xấu hổ về anh, tình yêu thương bà dành cho anh không hề suy giảm, bà bao che và bảo vệ cho anh. Truyện ngắn này gợi tôi nhớ đến hình ảnh anh Nguyễn Văn Trỗi, chị Võ Thị Sáu ngày ra pháp trường, nhớ đến truyện ngắn “Thuốc” của nhà văn tài ba Lỗ Tấn. Khép lại truyện là hình ảnh làn khói lam nhạt cuồn cuộn bên bức tường trắng không sao bay ra ngoài được thực sự khiến tôi rùng mình, cảm động. Làn khói ấy là gì nếu không phải là một lời từ biệt với người bà thân yêu, lời trăn trối, nhắn gửi muộn màng, sự lưu luyến còn vấn vương trong ngôi nhà ấm áp của bà, sau khi người con hào hùng của dân tộc ấy đã hoàn thành trọn vẹn bổn phận của mình với Tổ quốc? Lật sang trang, ta đến với “Tuyết”. Lần này, chiến tranh đến trong bức thư gửi cha. “Con luôn nhớ đến cha, đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lị của chúng ta, tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời.[…] Ôi, nếu cha biết được rằng ở đây, ở một nơi xa xôi, con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào!” Chiến tranh còn đến trong “Lời cầu nguyện của Mađam Bôvê” : “Lạy Đức mẹ Maria Đồng trinh! Hãy cho con lại được trông thấy nước Pháp, được hôn ngưỡng của nhà con và lấy hoa tô điểm nấm mồ anh Sáclơ yêu dấu!” Tuy nhiên, không phải chiến tranh lúc nào cũng là ngăn trở, cách chia. Chiến tranh cũng là một cơ hội cho những người cùng tư tưởng, chí hướng tìm ra nhau và yêu thương nhau. Giống như “Những vùng trời khác nhau” của Nguyễn Minh Châu ấy! Trong “Gió biển”, chiến tranh se duyên cho hai con người xa lạ, “Không bao giờ em tin rằng cái đó lại đến... ngay tức khắc như vậy..., rằng em còn được gặp anh lần nữa, sau Xêvastôpôn.”
Trong một hoàn cảnh ác liệt của chiến tranh như vậy vẫn nở rộ những bông hoa xinh tươi của tình yêu thương, thế còn trong cuộc sống đời thường thì sao?
Khoan hãy nghĩ rằng Paustovsky chỉ biết ca ngợi con người nhé, là một nhà văn, ông cũng đưa cả vào trong tác phẩm của mình những bản tính xấu xa của con người hay những góc khuất của cuộc sống. Thật đau xót biết bao cho bà Katerina, cho con gái Naxtia của bà trong “Bức điện”. Người con gái khôn lớn rồi bỏ mặc người mẹ già lủi thủi ở nhà một mình, sống chết chẳng hay. Mẹ cô ta chỉ mong được gặp con gái một lần để khi chết đi còn có thể nhắm mắt mà chẳng được. Đến khi cô ta nhận ra là mình đang đánh mất thứ quý giá nhất trên đời thì hỡi ôi, chẳng kịp nữa rồi, khi cô về nhà thì người ta chôn xong bà cụ rồi. Xấu hổ với mẹ, với xóm làng, cô ta lại lẻn ra đi, nghĩ rằng “không có ai, ngoài mẹ nàng, có thể tha thứ cho lỗi lầm không sao chuộc lại được và cũng không ai ngoài mẹ nàng, có thể cất cho nàng cái gánh nặng không sức nào chịu nổi.” Câu văn khiến người đọc xót xa cho một kiếp làm cha mẹ chẳng may sinh ra đứa con bạc bẽo, và câu văn cũng như một hồi chuông cảnh tỉnh giới trẻ về thái độ sống, sự hiếu thuận với gia đình ngay khi còn có thể. Rồi còn cả ông lão rõ ràng còn sức lao động, còn khả năng làm việc mà đi ăn mày, quát tháo chửi rủa ầm ĩ người ta nữa. Giọng văn Paustovsky còn trở nên đặc biệt đau xót khi có những người sỉ vả, nhục mạ những người biết yêu. “Hỡi ôi, người ta ném phân vào lưng một thiếu nữ đang yêu!”
Đó là bóng tối, cái bóng tối mà ông đã từng nhắc đến, cái bóng tối mà các nhà văn phải nỗ lực hết sức mình xua tan đi. Bóng tối xấu thật, nhưng trong một bức tranh toàn cảnh, chúng là chất liệu không thể thiếu, mà nhờ có bóng tối, ta mới thấy được ánh sáng, nhờ có bóng tối, ta mới thấy được ánh sáng tươi đẹp rực rỡ đến mức nào!
Đầu tiên là “Lẵng quả thông”, một nhà soạn nhạc thiên tài trong một lần tình cờ gặp em bé với lẵng quả thông trong rừng đã viết cho em một bản nhạc, kì hạn tặng em là 10 năm sau. 10 năm sau, cô thiếu nữ nghe được bản nhạc, trái tim thanh xuân của cô nức nở : “Đời ơi, hãy nghe đây. Ta yêu người!” Đọc đến đây tôi rơi nước mắt. Sao thế giới tươi đẹp đến thế, bao nhiêu là điều tốt hiện hữu, và tình yêu thương ngập tràn trong nhân gian. Hằng ngày, hằng giờ, vẫn có những điều bé nhỏ xảy ra, liên tục, không ngừng, có những điều nhạt nhòa và tan biến trong bước đi của thời gian, những cũng có những điều còn đọng lại, trở thành một nét vân hoa tô điểm cho cuộc sống. Và còn nhiều lắm những điều tốt đẹp mà Paustovsky chỉ cho chúng ta xem và tự nghiền ngẫm, cho nên tôi không thể và không đủ sức viết hết ra đây. Nahf văn đã để lại rất khoảng trống trong truyện, và mỗi người chúng ta sẽ lấp đầy những khoảng trống ấy theo cách của riêng mình.
Còn một điều tôi muốn nói về truyện của Paustovsky : những khoảnh khắc! Ông đã cho tôi biết thế nào là một khoảnh khắc : đó không phải là những phút giây vùn vụt trôi qua trong đời sống, không phải là thứ gì chỉ đứng trong đám đông mới tìm được chỗ đứng cho bản thân mình. Có những khoảnh khắc khiến cuộc sống của ai đó ngời sáng, có những khoảnh khắc mà ta đột nhiên nhận ra : sau một chặng đường dài, đây chính là thứ mà ta luôn kiếm tìm.
“Cái không thể đã thành có thể
Con đường dài hóa dễ với ta
Nhọc nhằn chi mấy cũng qua
Cuối đường tìm kiếm khi ta thấy nàng.”
Bạn hãy đọc “Bình minh mưa”, được không? Trong đó hàm chứa cái khoảnh khắc mà tôi đã nói. Khoảnh khắc Kuzmin đi tàu qua cánh rừng, khoảnh khắc Kuzmin bước chân vào nhà Onga, tất cả mọi thứ như níu kéo, như mời gọi bước chân của chàng. Khoảnh khắc mà Kuzmin và Onga chia tay nhau trong bình minh mưa : “có lẽ nào giờ đây, trong phút này thôi, tất cả sẽ đi vào dĩ vãng và sẽ trở thành một trong những kỉ niệm xót xa trong đời nàng và cả đời chàng?” Đọc “Chuyến xe đêm” – mẩu truyện ngắn Paustovsky viết về Andersen, cũng có những khoảnh khắc mà trái tim rung lên như tìm được người tri kỉ của mình, như tìm được người thân quen lắm lần đầu tiên gặp. Chàng gặp nàng trong chuyến xe đêm, chỉ thế thôi, rồi sau đó chàng và nàng yêu nhau đắm say, không, sẽ yêu nhau đắm say, nếu như Andersen không khước từ tình yêu của mình để giữ lại bầy ong của trí tưởng tượng. Khoảng khắc chàng từ biệt nàng, chuông chầu đổ hồi trên toàn thành Vêrôn. Tôi không thể tưởng tượng được, lúc ấy trái tim của chàng và nàng đã phải chịu đựng những gì... Rồi còn vô vàn những khoảnh khắc khác mà tôi chẳng thể nào kể hết. Ngắn ngủi thế thôi, nhưng chúng dường như kéo dài đến vĩnh hằng. Đọc xong “Bông hồng vàng và bình minh mưa”, trái tim của tôi trong sáng và sôi nổi hơn nhiều, và có thêm một góc cạnh khác : ấy là sự vĩnh hằng. Như trong “Cầu vồng trắng” : “và những vừng sáng xanh biếc của những vì sao mọc trên đỉnh núi nối đuôi nhau thành chuỗi dài vĩnh cửu lấp lánh”,v.v.. Tôi cũng không rõ cảm nhận của tôi có đúng hay không, nhưng những khoảnh khắc mà Paustovsky mang lại dường như đều tìm được vị thế của mình trong cõi vĩnh hằng.
Viết cũng đã dài, tôi xin phép được lui ạ, để cho bạn có chỗ trống cho trí tưởng tượng, và bị cám dỗ đọc cuốn sách này ạ hihi. Cảm ơn mọi người!.
Ảnh của bạn Hoàng Thị Thanh Huyền.

 

 

Thống kê truy cập
Online66
Lượt truy cập6,216,643
Hỗ trợ trực tuyến



waiting